16+ bộ phim hay ảnh hưởng đến mình nhất thập kỷ qua

0
7

Nói là thập kỷ, chứ thiệt ra mới bắt đầu xem phim từ 2015. Hồi đó trong mấy năm sinh viên, xem linh tinh nhiều lắm mà giờ chỉ nhớ mỗi 3 bộ: The Dark Knight của Nolan, Hannibal của Mads (NBC Network) & Gone Girl của Fincher.

Cho đến giữa năm nay 2019, mới thực sự nghiêm túc xem phim và biết cách xem một bộ phim đàng hoàng.

“Thập kỷ” trong danh sách này, ý là trong 10 năm nay mình xem được những bộ phim nào có tác động mình nhất, chứ không phụ thuộc năm ra đời của bộ phim.

Và nó cũng không phải review dài gì, chỉ là ghi lại một vài cảm xúc sót lại sau khi xem từng phim rất lâu rồi thôi. Trong từng ảnh mình có viết vài dòng cảm xúc đọng lại từ lâu lắm lần coi cuối cùng đó nghen.

Okay done. Nghía cái!

Eternal Sunshine of the Spotless Mind

Bộ phim về cốt lõi của tình yêu cảm xúc dạt dào nhất, đầy đủ nhất về một chuyện tình, dành cho những người chưa, đang yêu, sắp hết yêu: Eternal Sunshine of the Spotless Mind (Michael Gondry, 2004).

Cách kể chuyện bằng ký ức cảm xúc quá trời của Gondry. Vai diễn buồn muốn chết của Jim Carrey.

Câu thoại nhớ mãi mãi mãi: “Okay” – Joel.

Tình yêu, có bền lâu không – không phải là về những thứ ta hợp nhau, mà là những thứ ta khác nhau. Rốt cuộc, là có chấp nhận đc nhau không.

“That’s okay.”

My Neighbor Totoro

Haha. Bộ phim siêu siêu dễ thương cấp độ vũ trụ, cực giải trí cũng cực thâm sâu khó lường cho bạn khoảnh khắc sảng khoái sau ngày dài deadline: My Neighbor Totoro (bác già Hayao Miyazaki, 1988).

Hồi coi xong, tưởng phim này mới sản xuất gần đây, cỡ 20xx thôi. Ai dè, 1988!!! Mình còn chưa đẻ luôn cơ.

Cảm giác xem phim này cứ phơi phới, toảng hương như Comfort siêu mềm mượt thơm ngát, giống như bản soundtrack Suis-moi (trong phim Le Petit Prince/Hoàng tử bé 2015) của Camille vậy. Trong trẻo. Đáng yêu. Rạng ngời. Sức sống.

Hồi coi phim này là 2 năm trước, tới scene này nè. Cái cây từ từ đâm chòi lên, Totoro to bự ra, tự dưng đang vuiii ơi là vuiii cái khóc cmnl ???? ???? Không hiểu nổi luôn.

Cưnggggg!!

Call Me By Your Name

Phim buồn hiu buồn hỉu nhưng đẹp tuyệt ngời từ bối cảnh tới nhân vật chính, đẹp luôn nhân vật phụ cho tới cái kết, phim có thể làm bạn cong, cong hoàn toàn, cong tự nguyện vì nhân vật chính của Timothee trong Call me by your name (Luca Guadagnino, 2017).

Chỉ là, nhận ra quê mình cũng đẹp cỡ Ý chứ bộ, và xứng đáng trở thành location của một phim romance lắm chứ.

Scene này xuất sắc vì diễn xuất của ông bố – Best Father of the Year! Thay vì bảo con Thôi đừng buồn nữa, ông lại khuyên kệ buồn chết mịe luôn đi con, yêu dữ vào buồn lắm vào, tuổi đời có bao nhiêu mà hững hờ.

No Country for Old Men

Bộ phim không hề có nhạc gay cấn tạo nhịp giả tạo nhưng chỉ cần một cái lắc đầu, đưa tay của nhân vật là sợ té lọt ghế luôn: No Country for Old Men. Coen Brothers. 2007.

Bộ phim đầu tiên mình xem của Coen Bros, người dạy mình về cách viết kịch bản một bộ phim, về độ sâu của nhân vật, về những tình tiết tưởng không liên quan nhưng lại vô cùng dính líu.

Sau này xem thêm Fargo, The Man Who Wasn’t There thì càng hiểu rõ hơn cái pattern viết kịch bản của 2 ổng. Rất đời. Rất con người. Rất dramatic luôn. Phim 2 chú chủ yếu là character-driven, nên cực kỳ dễ liên hệ bản thân, cảm xúc dâng trào.

Arrival

Bộ phim về alien nhưng tính người nhất từng xem: Arrival, Denis Villeneuve.

Nó không hẳn là một bộ phim viễn tưởng, bộ phim dùng yếu tố UFO để nói về con người, về ký ức, về cách chúng ta lưu giữ ký ức.

Cũng là cha đạo diễn đầu tiên dạy mình cách xem một bộ phim chậm, không có kịch tính, nhưng sâu.

Oldboy

Bộ phim ám ảnh dai dẳng lì lợm nhất: Oldboy – Park Chan-wook, 2003.

Hồi 2016, xem phim, mình thấy thương Dae-su, tội nghiệp phần đời còn lại, sống không bằng chết.

Nhưng năm nay 2019 xem lại, lại cảm thấy thương Woo-jin, cảm được nỗi đau anh phải chịu, phải chờ đợi tên khốn làm khổ chị mình, suốt 15 năm trời. 15 năm của tên khốn đó, trong sự tò mò, uất ức là cái chó gì cơ chứ.

Và, nỗi ám ảnh cuối cùng đến từ việc nghĩ rằng, một việc khủng khiếp có thể xảy ra, ảnh hưởng một đời người, hai đời người, rất nhiều đời người.. có thể chỉ bắt nguồn từ một việc rất nhỏ, rất vô ý mà thôi.

Blue is the warmest color

Bộ phim chân thật nhất đời nhất từng xem về tình yêu: Blue is the warmest color (Abdellatif Kachiche, 2013).

Triết lý làm phim cực đoan tàn nhẫn nhưng chân thực của Kechiche làm ra một phim cực xúc động! Hết.

Tốt nhất, những cảm xúc từ bộ phim này nên được giữ kín thì sẽ đẹp hơn.

Burning

Murakami + Lee Changdong ư? Tất nhiên nhất định phải xem rồi: Burning (Lee Changdong, 2018).

Không biết nói gì, bất lực ngôn từ với bộ phim này

The Hunt

Đầu tháng 10, đang tìm phim coi, bắt gặp The Hunt (Thomas Vinterberg, 2012), tưởng một bộ thriller, Hannibal nhà ta lại tái xuất đi lụi người. Hào hứng vô coi.

Và thôi rồi, cái đcm, anh tôi bị cái xã hội chó chết nó hành ra bả, mà tất cả bắt nguồn từ 1 câu của con bé nhóc dăm ba tuổi.

Bộ phim mang lại một cảm xúc cực kỳ riêng, không lẫn vào đâu được. Lạ lùng. Ức hận.

Tuyệt vời!

Marriage Story

Kể một câu chuyện tình đẹp tuyệt ngần bằng một cuộc ly hôn: Marriage Story (Noah Baumbach, 2019).

Ending này làm mình nhớ ending của A Star Is Born – một cách kể chuyện cài-gợi làm banh xác cảm xúc của khán giả.

Thêm một điều về Noah, phim của anh CỰC KỲ CHÍNH XÁC với kịch bản. Phân đoạn cãi nhau của hai nhân vật chính kịch tính đến vậy, dồn dập đến vậy nhưng thực ra cực kỳ sát với kịch bản, không hề improvise gì sất.

Thoại trong phim Noah thì rất đời, kiểu người này hay nói chồng thoại người kia, mày muốn gì kệ mày, tao muốn cái của tao trước.

Xuất sắc!

Retouch

Bộ phim ngắn nhỏ về cuộc sống thường nhật của một phụ nữ trong một gia đình Iran: RETOUCH (Kaveh Mazaheri, 2017).

Không biết. Chỉ là, rất rất thích bộ phim thôi.

Khoảng 20 phút, phim có trên vimeo ấy nha!

12 Angry Men

Bộ phim “nhẹ nhàng” về 12 người đàn ông giận dữ trong một căn phòng: 12 Angry Men (Sidney Lumet, 1957). Master of Editing, of Blocking, of Character Development, and above all, of Storytelling.

Harold & Maude

Bộ phim khùng nhất từng xem, vừa vui vừa dễ thương, tám lạng nửa cân với Chungking Express nè: Harold & Maude (Hal Ashby, 1971).

Siêu dễ cưng nha!

Chungking Express

Lại một bộ phim dễ thương siêu cấp vũ trụ thiên hà Milky Way luôn: Chungking Express (Wong Karwai, 1994).

Completely fell in love with Faye Wong luôn. Ở Trung, có hai vị nghệ sĩ cứ hở hát, không biết dù chuyện của mình hay chuyện hàng xóm, là tan nát cõi lòng người nghe hết trơn trọi, là Jay Chou/Châu Kiệt Luân và quý cô Faye Wong/Vương Phi này.

Giọng ca là vậy, thế mà vô cái phim nhoi quá trời nhoi, tưng tưng tửng tửng đáng yêu vô ngần.

Đáng lẽ vị trí này thuộc về In the mood for love cơ, nhưng mà, không được, nhất định không để Wong Kar-wai làm cái danh sách này buồn thúi ruột được. Phải tươi tỉnh, young & wild California dream như mood & tone của bộ này cơ!

Cưnggg nuônnn!

TV-Series. Hannibal

TV-Series. Hannibal, created by Bryan Fuller, 2013-2015.

Chỉ là một phim của một bác sĩ tâm lý chỉ đường cho một-người-hắn-đồng-cảm đi đến cánh cửa anh ta cần/nên/muốn đến.

Love Crime – bản soundtrack của Siouxsie Sioux & Brian Reitzell ở tập cuối Season 3 luôn là một trong những soundtrack tuyệt vời, xuất sắc, cảm xúc nhất mình từng nghe.

Ikiru/To Live

10/10. Ikiru/To Live – Hoàng đế Điện ảnh Akira Kurosawa, 1952.

Người dẫn mình vào con đường khai sáng của phim cũ, phim xưa, phim trắng đen, phim kinh điển, của magic của cinema, của ý nghĩa thực sự của cinema.

Phim cụ rất xịn, master về các nghiệp vụ đạo diễn.

Nhờ cụ mà biết thêm cụ Bresson, rồi cụ Bergman, Orson Welles, rồi Buster Keaton. May quá ấy chứ, không biết mấy ổng tồn tại là đời làm phim mình toang cmnr!

Cre: Hung Tran

Link bài viết