Review A Quiet Place 2 – Vùng Đất Câm Lặng 2 chi tiết

12

Lưu ý: Bộ phim có Spoil 1 ít

Sự phát triển của phim kinh dị / ly kỳ cho đến ngày nay có thể được chia thành hai phe, một phe là trải nghiệm thương mại và phe kia là xã hội.

Trong những năm gần đây, phần lớn các phim thuộc phe xã hội đặc biệt nổi tiếng, chẳng hạn như “Genetic Doom”, “Return of the Clown”, “Escape from Deadly Town”, “Witch”, “Lighthouse” … Những loại phim này không chỉ nhằm mục đích khiến mọi người sợ hãi, mà còn được mượn từ bộ phim kinh dị, nó bao hàm phần cốt lõi sâu xa. Tham vọng của họ là thảo luận về một vấn đề xã hội nào đó, và kinh dị chỉ là một phương tiện truyền tải. Giống như “Genetic Doom”, bề ngoài nó là một bộ phim trừ tà về một gia đình bị tà ma xâm chiếm, nhưng thực chất nó lại nói về “vết thương lòng” do mối quan hệ thân thiết sẽ bị phá vỡ từ bên trong như thế nào.

Đối với thể loại kinh dị / kinh dị trải nghiệm thương mại, nó đã giảm trong những năm gần đây. Do các phương pháp tạo sợ, hù dọa đã quá cũ nên đã gây ra sự mệt mỏi “sợ hãi” nghiêm trọng cho khán giả.

Và gần đây nhất, trong số những bộ phim kinh dị / ly kỳ mà tôi đã xem, chỉ có hai bộ phim có những đổi mới đột phá trong trải nghiệm nghe nhìn.

Review A Quiet Place 2 - Vùng Đất Câm Lặng 2 chi tiết

Một là “It’s Behind” vào năm 2015. Bộ phim này đổi mới về “hình ảnh”. Phim sử dụng cách lập lịch quay 360 độ để tạo cảm giác căng thẳng; bộ phim còn lại, nói chính xác, là một bộ phim mà chúng ta sẽ nói trong bài này “Vùng Đất Câm Lặng”, sự đổi mới của nó là nhắm vào” thính giác “. Kể từ phần đầu tiên, nó đã thiết lập một trải nghiệm kinh dị theo chủ đề” âm thanh “và trong phần thứ hai, ý tưởng này được tiếp tục.

Chúng ta luôn nói rằng phim là nghệ thuật nghe nhìn, nhưng trên thực tế, âm thanh thường bị chúng ta bỏ qua. Bởi vì hình ảnh quá bắt mắt và quá mạnh, âm thanh phải lùi lại phía sau và trở thành nền hoặc tô điểm.

Dòng “Quiet Place” đã nâng “âm thanh” lên ưu tiên cao nhất, đây là điểm nhấn lớn nhất của nó, nhưng nó cũng khiến điểm nhấn này trở nên quá vô hình. Vì vậy, tôi nghĩ rằng đây là rất cần thiết để đưa nó ra bàn và nói về nó.

Những ai đã xem phần đầu chắc hẳn sẽ có những ký ức tươi mới. Ý tưởng cốt lõi của “A Quiet Place” là một khái niệm cao cấp, tức là “không được phép có âm thanh”.

Phim kể về cuộc xâm lược trái đất của những con quái vật vô danh, không có mắt nhưng cực kỳ nhạy cảm với âm thanh. Vì vậy, nếu gia đình trong phim muốn tồn tại, họ phải giữ im lặng mọi lúc. Toàn bộ bộ phim dựa trên khái niệm này.

Tại sao khái niệm này lại rất hiệu quả?

Tất cả chúng ta đều biết rằng Hitchcock đưa ra một “lý thuyết bom”, đại khái có nghĩa là một quả bom được chôn dưới bàn. Một cách là không nói trước với khán giả, và đợi quả bom phát nổ đột ngột và khiến khán giả giật mình; cách khác là phương pháp nói sớm cho khán giả biết, bom sẽ nổ vào lúc nào, khiến khán giả luôn lo lắng. So với hai cái này, rõ ràng là nỗi kinh hoàng do cái sau tạo ra lâu dài hơn.

Với lý thuyết này, bạn sẽ hiểu rằng “A Quiet Place” thực sự kéo “thời gian của bom” đến độ dài vô hạn. Vì quái vật (bom) ở khắp mọi nơi, và khả năng phát ra âm thanh (cách kích nổ bom) ở khắp mọi nơi (chẳng hạn như đồ vật rơi xuống, kính vỡ, tiếng la hét, v.v.), bạn sẽ luôn thót tim, không dám thả lỏng một chút nào khi khoảng khắc kích nổ quả bom vô tình hoặc cố ý được tạo ra.

Bằng cách này, bộ phim tạo ra một ấn tượng tuyệt vời, đó là: càng yên tĩnh, thì càng kinh hoàng và tiếng sấm vang lên ở những nơi im lặng thì càng lo sợ. Điều này cũng rất khác so với những bộ phim kinh dị “khai thác quá mức hiệu ứng âm thanh” trong quá khứ.

Trong “A Quiet Place 2”, phong cách “im lặng còn tốt hơn âm thanh” này vẫn tiếp tục.

Và trên hết, tác phẩm mới còn mở rộng hơn nữa toàn bộ thế giới quan về cốt truyện phim. Cụ thể, phần phim đầu tiên thực chất là “ngôi nhà ma ám” với định dạng nhỏ, kể về một gia đình đối phó với quái vật trong một không gian tương đối khép kín. Ở phần hai, phim mở ra hai mạch truyện song song, một là người mẹ Evelyn đưa Marcus và đứa bé vào căn nhà gỗ bị bịt kín để tránh nguy hiểm, hai là cô con gái Regan ra ngoài tìm kiếm những người sống sót khác.

Rõ ràng, đạo diễn đang cố tình phá vỡ mô hình ngôi nhà ma ám. Vì vậy, trong giai đoạn đầu tiên, anh ấy tiếp tục nén không gian để các nhân vật chính chỉ có thể sống trong một căn nhà nhỏ kín mít, nơi không chỉ có quái vật bên ngoài, mà lượng oxy bên trong cũng suy giảm nhanh chóng, gây ra mối đe dọa kép đối với sự sống.

Trong hai câu thoại, đạo diễn đã kéo giãn không gian tối đa và tung ra cuộc phiêu lưu của Reagan và chú Emott. Và trong thời điểm này, còn có những mối đe dọa khác ngoài quái vật, đó là con người phát điên lên dưới sự kích thích của thời kỳ cuối thậm chí nguy hiểm như quái vật.

Dưới sự hỗ trợ của cấu trúc hai dòng “một bên trong, một bên ngoài, một nhỏ và một lớn” mà “Quiet Place 2” đã hoàn thành việc nâng cấp thời gian, không gian và khuôn mẫu tường thuật.

Ngoài ra, “A Quiet Place 2” còn có những điểm nhấn mới trong thiết kế âm thanh. Điểm nổi bật nhất là lần này phim sử dụng rộng rãi góc nhìn chuyển đổi giữa góc nhìn chủ quan và khách quan của các nhân vật.

Tất nhiên, đây không phải là cách mới, mấu chốt nằm ở cách sử dụng. Cô con gái Regan trong phim là một người câm điếc, và phương pháp chuyển mạch này có tác dụng phi thường đối với cô bé.

Review A Quiet Place 2 - Vùng Đất Câm Lặng 2 chi tiết

Ví dụ, cảnh mở đầu của bộ phim, quay ngược thời gian về ngày quái vật xuống Trái Đất, tương đương với một phần tiền truyện nhỏ của toàn bộ loạt phim. Trên phố, chiếc xe của người bố nát bét vì bị một con quái vật tấn công, nhìn thấy cảnh này, Reagan chưa rõ danh tính đã lao ra khỏi xe của mẹ, lúc này camera đã đưa chúng ta vào thế giới chủ quan của Reagan, âm thanh xung quanh biến mất ngay lập tức và thay đổi. Nơi đây cực kỳ yên tĩnh và tiếng hét của mẹ cô trở nên trống rỗng. Ngay khi Reagan chuẩn bị chạy đến xe của cha mình, góc nhìn của cô trở lại thế giới khách quan. Kèm theo một tiếng động lớn, con quái vật gầm lên từ góc và lao ra khỏi mắt Reagan.

Lý do tại sao loạt lịch trình này tuyệt vời là sau khi đi vào góc nhìn chủ quan của Reagan, thông tin âm thanh hoàn toàn bị che khuất, và sau đó đột ngột chuyển trở lại góc độ khách quan, thông tin âm thanh được phát hành ngay lập tức, vì vậy từng cái một, nó hình thành một hiệu ứng nghe nhìn cực đã.

Trong các giai đoạn tiếp theo, lịch trình tương tự sẽ xuất hiện lặp đi lặp lại. Đặc biệt sau khi Reagan ra ngoài một mình, mỗi khi bước vào thế giới chủ quan của Reagan và âm thanh môi trường biến mất, khán giả sẽ vô cùng hồi hộp. Bởi vì ngay lúc đó, bạn mới thực sự cảm nhận được nỗi vất vả của một người câm điếc, sự vất vả này không chỉ vì cô ấy đã mất đi “tai”, một cơ quan nhạy cảm và rộng hơn trong việc nắm bắt thông tin, do đó thiếu kiểm soát môi trường; điều đó dễ gây chết người hơn.

Tác động là do cô ấy bị mất thính giác, thậm chí cô ấy không biết liệu mình tạo ra tiếng động có thu hút con quái vật hay không. Đạo diễn đang sử dụng chính xác điểm này để dựng vở kịch, để khuấy động thần kinh căng thẳng của khán giả. Ví dụ, nếu Megan đang ở phía trước, con quái vật đột nhiên xuất hiện ở hậu cảnh bị mất nét và Reagan không biết gì về điều đó. Một ví dụ khác là cảnh Reagan quay lại và bước vào phòng phát sóng, và chỉ nhìn thấy tay và chân của cô ấy. Xung quanh có kính dễ vỡ, bình xịt úp ngược và các đồ vật khác mà cô đi ngang qua. Một khi mắc sai lầm, nó sẽ gây tiếng động bất cứ lúc nào …

Từ góc độ này, “A Quiet Place 2” là bộ phim kinh dị trải nghiệm điển hình nhất.

Hầu như toàn bộ tâm sức của đạo diễn đều dành cho việc làm sao để xây dựng không khí hồi hộp giật mình từng bước khiến khán giả vừa đắm chìm vừa cảm thấy sợ hãi. Thậm chí có thể nói rằng những gì nó thực sự theo đuổi là trải nghiệm xem phim như “1917”, nhưng “1917” sử dụng một ống kính one-shot để liên kết căng thẳng, trong khi “Quiet Place 2” sử dụng “im lặng” để đẩy cao trào.

Tất nhiên, nói về cốt truyện, bộ phim này vẫn có sai sót.

Nếu bạn đặt nó trong phần đầu tiên, tôi không nghĩ đó là vấn đề, vì bản thân phần đầu tiên là một bộ phim về ngôi nhà nhỏ. Nếu bạn ưu tiên trải nghiệm nghe nhìn thì không sao cả.

Nhưng đến phần 2, có thể thấy tham vọng của đạo diễn vẫn rất lớn, ông chưa hài lòng với điều này mà muốn cho khán giả thấy một khung cảnh về thế giới tận thế. Vì vậy, tại thời điểm này, khi bộ phim đi ra khỏi ngôi nhà và cố gắng xây dựng một thế giới hoàn chỉnh hơn, điều quan trọng hơn là phải trình bày một thế giới quan rộng lớn hơn và giải thích rõ ràng bối cảnh lớn lên của các nhân vật và sự phát triển của câu chuyện. Bộ phim này không làm đủ về mặt này.

Những gì chúng ta có thể thấy là con trai và con gái trong phim đã thừa hưởng một phần tinh thần của cha họ sau những chuyến phiêu lưu trong phần 1. Họ có khả năng trở thành nhân vật chính mới của loạt phim này. Tôi cũng mong chờ đạo diễn, một thế giới quan hoàn chỉnh hơn là được xây dựng, điều này thực sự đưa loạt phim này lên một tầm cao mới.

Cá nhân tôi thích trải nghiệm nghe nhìn là yếu tố cần thiết hơn nên bộ phim rất xứng đáng để bỏ thời gian ra xem. Tất cả cốt truyện và xây dựng thế giới cũng cần 1 thời gian để hoàn thiện hơn trong tương lại, cụ thể là phần 3. Hy vọng, nó không phải là 1 bước lùi như hàng loạt bộ phim khác.

Chưa kể, vì bối cảnh đặc biệt của bộ phim này, tất cả khán giả đều nín thở theo dõi, không nói được lời nào, trải nghiệm xem phim kiểu này đơn giản là quá tốt.

Còn bạn thì sao?

Mình là Huy Lộc - chủ biên tập các nội dung trên website Bloglangthang.com. Tôi là người hướng nội nên thường thích xem phim 1 mình, nấu ăn cũng như đọc sách ở nhà. Tôi cũng có tính tò mò và ham học hỏi nên trên blog sẽ xuất hiện nhiều bài viết hay của các anh/chị mà tôi copy về để trau dồi kiến thức cho riêng mình. Nếu có bất cứ vấn đề về quyền tác giả, bạn có thể gửi email qua huylock1995@gmail.com hoặc qua trang cá nhân của tôi [Huy Phạm]. Xin cảm ơn đã ghé trang!