Chia sẻ 1 số tips tránh sập khi xây chuỗi cửa hàng

Lần trước đã hẹn với mọi người chia sẻ về tips này nhưng mình bay nhảy lu bu quá, nay mới tĩnh tâm viết được, xin lỗi mems nhiều!

Về việc xây chuỗi để tiện phát triển thương hiệu, doanh số đều tăm tắp mỗi ngày, được định giá cao là niềm ao ước của bất cứ ai có tham vọng kinh doanh lớn. Tuy nhiên, rất nhiều người lao vào mở chuỗi với những tuyên bố như “Avengers” rồi chết tức tưởi, phần lớn là những người non tay, vốn đầu tư mỏng, kĩ năng quản trị hệ thống yếu kém. Đây tuyệt đối không phải cuộc chơi của những tay mơ.

Giai đoạn đầu luôn là những con số âm biết nói, bạn rót tiền như đốt vào hệ thống POSM, tới cái thùng không đáy marketing, tiếp theo là bài toán nhân sự rối như tơ vò. Lúc quản lý 1 cửa hàng sao mà thuận thế, vít ga cái lên vài chiếc là hoa mắt, chóng mặt, ù tai ngay, ăn không dám ăn, ngủ không dám ngủ, chi phí ngày nào cũng phát sinh, đề nghị thanh toán liên tục đập vào mặt. Đến đoạn này, nhiều đồng chí không chịu nổi, phải bỏ của chạy lấy người, mặc thiên hạ chỉ chỏ là kẻ hèn nhát, sang nhượng, bán tống bán tháo để thu hồi chút vốn còn sót lại. Đặc biệt bác nào bốc bát họ mà đi xây chuỗi thì đúng là thảm hoạ 🥺

Tôi đã từng vấp phải tình trạng khó khăn về quản trị giai đoạn đầu khi bước chân vào chốn này, có những ngày tôi ngồi thẫn thờ, nước mắt chảy hai hàng không biết phải làm gì tiếp theo, vì nhìn đâu cũng thấy vấn đề, các lỗ hổng cần vá quá nhiều. Tôi khóc không ngừng và cảm thấy bản thân là tội đồ vì đẻ ra quá nhiều “con” mà ko đủ sức nuôi.

Khóc mãi rồi nước mắt cũng khô, ko còn sức mà khóc nữa, tôi tắt cmn điện thoại, xách vali đi nước ngoài cho thoát cái đầu. Thật may mắn tôi gặp 1 tỉ phú Nhật, người có hơn 5000 showroom & spa thông qua 1 đối tác ở Tokyo. Câu chuyện của ông truyền cảm hứng cho tôi rất nhiều, đó là một người đàn ông rất yêu chó, nghe nói con chó được thừa kế 1/5 gia sản nếu ko may ông chết đi. Ông chỉ là một nhân viên trung thành, mẫn cán, tận tình với công việc hồi trẻ. Nhưng bà chủ của ông là người phụ nữ độc thân, coi ông như con, khi qua đời đã để lại cho ông cơ nghiệp gồm 1 nhà máy và 1 số cửa hàng bà có. Sau đó vì lời hứa với bà, ông đã biến nó trở thành chuỗi cung ứng khổng lồ với hệ thống nhà máy, bệnh viện thẩm mỹ khắp nơi trên thế giới. Tôi lắng nghe như nuốt từng lời và ông đã chỉ cho tôi 1 số cách đã để chuỗi chưa cần có lợi nhuận nhưng ít nhất sẽ không bị sập. Nhiều bạn gato hay nói kiểu:”Tưởng thế nào, ra là được thừa kế”, hoặc nói những người như tôi đại loại kiểu:”Do tôi may mắn nên mới được gặp tỉ phú Nhật chỉ bảo”. Mà họ không hiểu rằng vì sao ông được bà chủ chọn và đặt niềm tin, cũng như vì sao ông lại chia sẻ tips với tôi. Nghĩ ngắn là cách nhanh nhất khiến bạn thất bại!

Tính tôi viết bài chia sẻ thiên về trải nghiệm nhiều ko nặng về học thuật vì tôi là người làm kinh doanh. Tôi không quan tâm ai nói tôi viết dài, vì phải viết hết ý tôi mới chịu được. Vậy nên mỗi lần viết chia sẻ phải có thời gian tôi mới dám viết. Có rất nhiều lưu ý nhưng nếu tập trung vào các yếu tố dưới đây, bạn vẫn có doanh thu (dù có thể không nhiều), nhưng chắc chắn chuỗi của bạn sẽ không bị sập:

Ớ ờ, thú vị chưa nè! Click ngay xuống mục bạn quan tâm:

1/ SẢN PHẨM

Nghe rất quen thuộc nhưng phải nhấn mạnh rằng, đây là vấn đề quan trọng nhất, đứng đầu bảng. Nên nhớ rằng 1 thương hiệu được khai sinh ra nhờ sản phẩm và chết cũng bởi sản phẩm. Chỉ cần sản phẩm có vấn đề xảy ra thì có hàng ngàn cái miệng cũng không giải thích được. Nhưng sản phẩm tốt thì quảng cáo hay marketing nói giời nói biển thì cũng chẳng ai nỡ xuống tay dập chết.

Sản phẩm không chỉ có yếu tố khác biệt mà phải mới lạ. Sự khác biệt không được đánh đồng với mới lạ, ví dụ nếu làm chuỗi ăn uống, hãy tìm ra món nào mà chỉ có bạn có, hương vị khác biệt, cách decor mới lạ. Hoặc phải nghĩ ra chiêu trò gì đó và cộp mác chuỗi của bạn. Và bạn phải là người đưa sản phẩm đó lên một đỉnh cao mới của nghệ thuật thưởng thức, sau đó đem sản phẩm key đó đi nói với khách hàng, càng nhiều càng tốt. Tương tự như vậy với dịch vụ.

Đây là việc rất khó vì các ý tưởng có thể bị trùng lặp, hoặc nếu không quá khó thì sẽ nhanh chóng bị nhân bản, sao chép. Cũng đừng quá lo vì tìm đại dương xanh đương nhiên khó, nhưng để đối thủ đúp xong được ý tưởng của bạn và triển khai thì bạn đã kịp gieo rắc vào đầu khách hàng rằng bạn là người làm tốt nhất, bạn là số 1 rồi.

Bên cạnh đó, nếu bạn bán các sản phẩm đại trà và có chuỗi cung ứng sản phẩm đó thì bạn hãy bỏ qua yếu tố cạnh tranh về sự độc đáo kể trên. Hãy tập trung vào dịch vụ, hậu mãi, đặc biệt là các chương trình duy trì “tính trung thành” từ khách hàng. Nếu là nhà hàng ăn uống hãy nghĩ ra các chương trình cuối tuần, thu hút trẻ em như cho chú hề phát bóng bay, lấy lòng bọn trẻ là cách nhanh nhất để lần sau bố mẹ chúng quay lại. So với chi phí chạy ads để tìm khách hàng mới thì ngân sách để remarketing vô cùng đáng lưu ý.

Quan điểm kinh doanh của tôi là chi phí mkt dành cho khách hàng cũ sẽ cao hơn khách hàng mới, vì “mỗi khách hàng cũ với tôi là một đại sứ thương hiệu”. Thậm chí cắt hẳn chi phí mkt tìm khách mới để làm cho khách cũ sướng phát điên. Nếu khách hàng cũ quay trở lại sử dụng sản phẩm dịch vụ tôi cảm thấy hạnh phúc gấp 10 lần 1 khách mới tinh vì điều đó thể hiện rằng:”Chúng tôi đã làm khách hài lòng.”

2/ CHIẾN LƯỢC GIÁ

Cách chốt sale nhanh nhất luôn là TIỀN, TIỀN và TIỀN. Vậy nên cách đốn gục khách hàng luôn là mức giá cạnh tranh, phải nghiên cứu chuỗi khác đang bán sản phẩm giống mình giá bao nhiêu? Sau đó phân tích số liệu tìm ra top 10 sản phẩm best seller, tìm ra xong set up lại giá để diệt chết đối thủ. Rồi lấy lợi nhuận bằng sản phẩm key như tôi nói phía trên hoặc lấy số lượng làm lợi nhuận.

Có nhiều người hay nói với tôi rằng:”Nếu cạnh tranh mà giảm giá so với mặt bằng chung, sẽ làm giảm giá trị thương hiệu.” Tôi đồng ý, vì tôi cũng không thích phục vụ tập khách hàng cò kè, tủn mủn. Nhưng đến giờ tôi thay đổi tư duy vì cách suy nghĩ đó, vì nếu bạn chỉ có 1 cửa hàng thì câu chuyện vô cùng đơn giản, nhưng bạn trót có cả chuỗi thì bạn cần tồn tại trước khi nghĩ đến những chuyện xa xôi. Nếu đưa Thế Giới Di Động để chỉ ra rằng quan điểm này sai vì anh Tài bán đắt vãi xoài, thì bạn hãy nhớ rằng:”TGDĐ bán sản phẩm và bán cả dịch vụ”. Ngược lại hãy nhìn xem BigC hất cẳng kha khá doanh nghiệp Việt mà vẫn đông ùn ùn, bao người hô tẩy chay Vietjet mà chẳng bao giờ chị Thảo thiếu khách. Còn câu chuyện về các chuỗi nhà hàng, ăn uống, thời trang thì xin mời đọc tiếp phần dưới đây.

3/ ĐỊA ĐIỂM

Mở chuỗi thì địa điểm quan trọng vô cùng, chọn sai phát là ăn cám ngay. Quay trở lại câu chuyện Ten Ren đóng chuỗi vì đâu? Có nhiều người nghĩ rằng họ lỗ, nhưng quan điểm cá nhân của tôi thì ngay cả lỗ hơn họ vẫn còn đầy tiền, vẫn có thể đầu tư tiếp được. Khi họ rót vốn vào chuỗi nào đó, chắc chắn vì nhận định chuỗi đó TIỀM NĂNG. Khi họ đóng cửa, thì 100% vì nó không còn TIỀM NĂNG như họ nghĩ ban đầu nữa, nó chỉ không lãi được như kì vọng, chứ chưa hẳn đóng cửa vì thua lỗ đâu nhé.

Vì đâu nó không còn tiềm năng?

Bên cạnh lí do khách quan như ngành trà sữa bị bão hoà, thêm nữa giá Ten Ren đắt vãi cả vãi, thì hãy nhìn xem địa điểm đặt cửa hàng có đắc địa như các đối thủ cùng ngành không?

Sinh sau đẻ muộn nên các bác trà sữa khác đã hốt hết “hàng ngon”, chưa kể giá 1 shot lại rẻ, thêm nữa cùng nguồn gốc trà Đài Loan. Chẳng hiểu sao lại phải ngồi chỗ không tiện bằng, uống cốc trà đắt hơn, đã thế lại còn có vài phốt lúc mới ra mắt gây tiềm thức xấu trong trí nhớ khách hàng (cũng do truyền thông dữ dội quá nên báo hại lúc có phốt cũng viral dội dữ không kém phần)

Địa điểm quá quan trọng nên ai làm chuỗi cũng rú lên khi nhìn mặt bằng ngon, muốn tớp ngay. Nhưng trên đời làm gì có thứ nào đã ngon lại còn rẻ? Bởi vậy chi phí thuê địa điểm là tử huyệt của chuỗi, ngoắt qua ngoắt lại đã trôi qua ngày, rồi thời gian thoi đưa chẳng mấy chốc đã hết hợp đồng. Và nếu không đủ tiềm lực để khấu háo vốn đầu tư ban đầu đã rất khổng lồ như decor, trang trí, máy móc, thiết bị, nguyên vật liệu … thì vấn đề sau này mới là thứ gây ức chế nhất cho người đứng đầu chuỗi.

4/ NHÂN SỰ

Nhiều người quản lí 1 chi nhánh thì đêm nằm kê cao gối ngủ, tiền ting ting cả ngày. Chỉ vì nghĩ rằng làm 1 cái ngon thì sẽ tươm tướp ra 1 chuỗi cũng ngon chẳng kém. Đây là tư duy “đếm cua trong lỗ”.

Nếu nhà hàng không những phải đảm bảo các món ăn đồng nhất hương vị, đầu bếp cứng tay, mà vấn nạn nhân viên ăn cắp, ăn trộm, làm việc vô tổ chức là thứ lặt vặt nhưng dễ gây rồ dại nhất với các CEO. Vì đa số các chuỗi mới hay tận dụng lao động part time, mà tầm tuổi này suy nghĩ còn nông cạn, ham vui, dễ sa ngã lại thích thể hiện. Vì vậy để đi giải quyết rắc rối và traning cũng mắc mệt, chẳng may lại trả treo với khách hay làm khách khó chịu rồi bốc phốt thì còn điên hơn.

Bài học là phải học quản trị nhân sự, con người trước, sau đó mới đến mở chuỗi sau. Nhiều người dùng nghệ thuật nhân nghĩa mà cư xử với nhân sự, nhưng thứ này chỉ áp dụng với quy mô nhỏ, 1 cửa hàng. Nhưng khi nhân lên với chuỗi thì câu chuyện khác hoàn toàn. Hãy nhớ:

Kỉ luật – Liên tục kỉ luật
Thưởng, khen ngợi – Liên tục thưởng, liên tục khen ngợi
Biên bản – Liên tục lập biên bản nếu cần

Chỉ khi mọi thứ vào khuôn khổ, nền nếp mới khiến bạn vững cái đầu mà ủ mưu nghĩ cách cày cuốc kinh doanh, còn lại đừng mở chuỗi khi nguồn vốn mỏng, thần kinh yếu, không có kiến thức kinh doanh nền tảng.

Tổng kết:

Còn rất nhiều điều muốn chia sẻ thêm nhưng mình biên tàm tạm ra đây đã, đây đều là những điều vô cùng thực tế và dễ hiểu. Nhiều bạn hay nghĩ cao siêu nhưng trước khi bay lắc bạn hãy giữ vững hai chân dưới mặt đất, làm tốt những thứ “tầm thường” này đã. Tin rằng bạn sẽ không bao giờ lo sập chuỗi, lãi lỗ tính sau.

Bản thân tôi set up các chuỗi của mình ở nước ngoài quản lí dễ hơn trong nước. Vì họ có ý thức hơn, trung thực hơn, thu nhập tốt hơn. Nhưng tôi vẫn thích ăn cơm Việt nên cố gắng nỗ lực mỗi ngày để trau dồi kiến thức, trải nghiệm cho bản thân, ứng dụng vào công việc, hỗ trợ những người xung quanh mình!

Nguồn: cực thích chị Trâm Tạ, toàn viết bài cực có tâm